Khi mà trước mắt mình là 1 khỏang không rộng hay là 1 ánh lửa lập lòe cô độc giữa đêm đen, mọi thứ trở nên rõ ràng hơn hẳn. Ừ thì cuộc sống chẳng khi nào có cái gì phân biệt rõ giữa đen và trắng. Lúc nào cũng vậy, có những điều ko thể chỉ đơn thuần trả lời rằng "có" và "ko".
Over hay ko over là 1 khái niệm khó để mà trả lời. Thế nào là over và thế nào là ko? Khi bản thân cơ thể của mình bảo là quên, thì ắt hẳn nó sẽ dần trôi qua thôi. Quên cũng ko nhất thiết là mọi thứ trôi tuột đi đâu hết, nó nằm đó, chỉ là ta ko đụng đến thôi. Và với kẻ đầu óc mấy trăm tỉ Tb, tôi ko nghĩ là dễ dàng để có thể gọi là "quên" như bao người, để 1 thứ nào đó tự mờ dần đi...
Rồi là nghĩ về những ngày sắp tới, nghĩ tới cuộc sống của tôi, có 1 cái gì đó chẳng làm cho tôi cảm thấy hào hứng. Nào mẹ mổ, nào ba mổ, nào ghen tuông giận hờn, và hằng tỉ thứ khác. Ko có 1 mối liên kết chặt với gia đình ko hề đồng nghĩa ko trách nhiệm, và khi cái trách nhiệm đó trở nên quá lớn, tôi ngộp.
No comments:
Post a Comment