Monday, June 28, 2010

Vội

Hôm nay chủ nhật, tôi tỉnh dậy sau một đêm quá “no nê”. À, hôm nay có tủ mới. Nói cho cùng thì chiếc tủ tôi đã và đang dùng đã quá cũ và không còn có khả năng chứa hết tất cả mọi thứ tôi cần. Chào nhé.

Tủ đã xong. Bây giờ là công việc còn khó khăn và cực khổ hơn nhiều, sắp tất cả vào lại. Chợt,

-Những quyển vở từ những năm lớp lá, mỗi năm một quyển cho đến tận lớp 5. Cách viết chữ của tôi mỗi năm lại mỗi khác, lắm lúc nhìn vào mà phì cười “mình đây sao?”.
-Những quyển vở học Văn năm lớp 9 với chi chít chữ vì quá sợ thi tốt nghiệp môn Văn và cũng cần có Văn để thi vào các Lê Hồng Phong hay Phát Triển Người Khùng.
-Những tài liệu Anh Văn học thi học sinh giỏi ngày nào, giờ nhìn vào mà nhớ thầy cô.
-3 quyển vở học Hóa với nào là đồng phân, công thức, v...v...

Chà, có vẻ tôi học nhiều nhỉ? Hay là tôi đang cố tình lấy vài ba quyển vở để lấp liếm cái sự lông bông của mình?!

Tôi tiếp tục mở một chiếc hộp ra xem dù đã biết quá rõ ở trong ấy là gì:
-Những tấm thiệp cũ dần đóng bụi dù đã được cất rất kỹ.
-Những tấm thiệp mà nhìn nét chữ cũng biết được rằng ai là người gửi.
-Những tấm thiệp mà bìa thiệp đã cũ và gần rách vì được coi đi coi lại quá nhiều lần.
-Và đâu đó vẫn là một tấm thiệp viết từ lâu mà chưa bao giờ gửi.

Quay lại với mớ thiệp tôi tích góp được sau hai năm sống ở Anh, loe hoe vài cái...

Friday, June 25, 2010

It will be fine at the end.


25/06/2010

Woke up and felt really fresh for the first time under this weather.

Checked with O2 to see whether the unlatch code was ready.

Hello again, Win 7 Ultimate.

Got the new basketball shoes.

Bought the new wardrobe to replace the "ancient" one which I've got since I was a little boy.

The new passport will come in a week's time.

Heard your voice <3.

Received the code from O2, X6 is back online.

and HAD A BIG FIRST!!!!!!!

Wednesday, June 16, 2010

Hè ở VN

Chắc ai đọc cái này xong, thể nào cũng chửi, ko chửi cũng nhè mình ra mà đánh hay ít nhất là nghĩ thầm trong bụng "đồ ham mê mạng", "đồ dở hơi", "đồ kiêu căng" hay cái gì đại lọai. Ừ, nói gì thì nói đi, chứ chính kiến của mình thì mình ko đổi àh. Hè ở VN chán!!!

Chuyện ở UK, chẳng biết mô tê gì. Ý là về mấy đứa bạn vì ai cũng lo nghỉ hè và có nhiều thú vui khác hơn là cái chốn "mặt đối sách".

Chuyện ở VN, chẳng biết mô tê gì luôn vì có ai rảnh rang mà đi update cho đâu. Ko gặp đc mình thì nói chuyện với ng khác, rồi thân với ng khác, thế là xong thôi mà. Vậy sao mình ko năng động hỏi thăm ngta? Hỏi mà ko nói thì cũng giơ tay đầu hàng thôi chứ sao giờ.

Sống mà cứ phụ thuộc vào những lịch trình thay đổi theo từng phút như vậy thiệt là bực quá. Hơi 1 chút là đổi, là ảnh hưởng tùm lum. Hỏi sao mà tính trc để làm cái này cái kia cho nó đàng hòang ra hồn đc!

Giá cả thì tăng theo cấp số nhân còn đồng lương theo cấp số cộng.

Facebook English đã bị chặn. Nếu dùng facebook bằng tiếng Việt hay tiếng khác thì ko sao, hay dùng opera rồi mở chế độ turbo thì dùng English đc nhưng mà hình ảnh ko rõ ràng mấy, bất lợi cho những ai muốn xem hay up hình. Cảnh báo trc là proxy đã bị chặn.

Rồi, việc làm thì tới đầu tháng 7 mới bắt đầu bận rộn. Haiz, 3 tháng hè chẳng ra tích sự gì, thật lãng phíiiiii.


ps: sống mà isolated như vầy chết còn hơn :(

Monday, June 14, 2010

Honeymoon period

It's 12am in the morning and I can't even sleep. Thinking about things going around merely drives me into insomnia. Simply, my happy moment of coming home has gone. In other words, I've got through my honeymoon period with everything *laughing*.

Things are back to the way they're as usual. I stay up late waiting for the TV to be available to watch. I hear awkward conversations, shouting, screaming, etc. The last but not least, I'm sick of people passing the buck to each other.

I can't, nevertheless, complain every once in a while, can I? This is it and we all have to deal with it in either a tough or easy way. Looking forward to spending some quality time with my friends really lightens my days.

Let's have some time together!

:)

Thursday, June 10, 2010

Chưa chi kín mít

Mới ngày hôm qua còn ngồi đó, nghĩ ngợi rằng mình sẽ nhớ cái chỗ này nhiều thế nào rồi là khi nào sẽ khởi hành đi trả chìa khóa blah blah. Vậy mà hôm nay tự dưng lại chẳng muốn về. Vừa nghe 2 cuộc đt của mẹ xong, lại thấy mệt.

Thứ 7 về tới nơi là trưa thì coi như sẽ đc đi ăn phở hí hí. Xong là chiều đó phải qua nhà nội. Rồi là sáng chủ nhật phải đi ra Vũng Tàu gì đó sáng đi, chiều về ngọai ăn tối.

Bởi, riết ko biết có phải mình là lọai ng dị ứng tình cảm gia đình hay thật sự là thấy lạ khi tự nhiên có tình cảm xung quanh mình? Mà nói đi nói lại, thời gian gì mà cứ vèo vèo, chưa chi đi hết cái weekend ở nhà mà chả làm ăn ra trò trống gì.

Ôi, thiệt là nhức đầu quá...

Tuesday, June 8, 2010

Sit down and here we are.

I always compose an entry about the trip I've just had as soon as I get home. I, however, didn't do or say anything about Exmouth on Sunday. Such a lazy boy!!! Or I just couldn't think of a single image to write about when my head was still struck by hatred.

Staying in these rainy days is such a waste of time. In fact, what am I supposed to do while almost everything is packed up and ready to be moved in 2 hours' time? Shall I kiss them goodbye then? Probably not *laughing*. To be honest, I'm amazed at how many things I have for this year. I'm leaving in the UK a box, a piece of luggage and I'm bringing home 2 bags. That's a lot!!!

Oops, off topic again :D.

Ok, where was I? Exmouth. It's a beautiful, peaceful and boring place, which is most suitable for those who'd come for refreshment or laid-back pension days.



Being there reminded me of the time when I was young. I used to be brought to the beach for some quality air as I had asthma. Somehow, the salty winds "ventilated" my nose. That cursed illness was fortunately gone when I started to play basketball but the "quality" wind is still pretty much what I treasure the most in life. Apart from having a need for this salt-ish wind in order to go through the days when I couldn't even breathe at nights, smelling and listening to it breezing over my body refreshes my mind.

Of course, not everything was cleared. There was still something that really bothered me. I've realised I have to let a lot more than I thought I should go.

Saturday, June 5, 2010

Đặt tựa gì bây giờ?

Sưu tầm

Khi bắt đầu yêu một người…bạn tin rằng đó là món quà tuyệt vời từ thượng đế…
Khi yêu một người…bạn tin rằng đó là điều mãi mãi…
Khi yêu một người…bạn tin tưởng vô điều kiện vì bạn tin tưởng vô điều kiện: người yêu thương bạn không làm tổn hại bạn…
Khi yêu một người…những điều nhỏ nhất cũng làm bạn hạnh phúc…
Ai đó đã từng nói: tình yêu chỉ đẹp khúc dạo đầu…đã có dạo đầu thì phải có hồi sau…và hồi sau ấy có những chông gai, có những điều không đẹp, nhưng không có nghĩa là nó chẳng tuyệt vời...khó khăn làm tình yêu thêm sâu đậm!
Và khi tình yêu in sâu trong tim bạn…bạn tin rằng mọi thứ sẽ không thể đổi thay, rằng những hạnh phúc nhỏ mà bạn dày công góp nhặt sẽ tạo thành sợi dây kết nối lớn lao!
Bạn chỉ biết yêu và tin…nhưng tình yêu thì không chỉ cần có vậy! Tình yêu còn cần cả một nơi khoan dung bao la để thở…bởi khi sự yêu và niềm tin càng lớn, nỗi thất vọng và sự căm phẫn càng nhiều...
Nhưng tiếc thay, khoan dung biết bao nhiêu cho vừa…rộng lượng chừng nào mới đủ bao la…khi mà con người vốn sinh ra với lòng ích kỷ…và em cũng không ngoại lệ!
Em không muốn để những điều em tin tan biến, em không muốn quên đi khúc dạo đầu kì diệu, càng không muốn gạt bỏ niềm hạnh phúc khi cùng nhau vượt những khó khăn…nhưng biết làm sao khi em chưa học hết được chữ thứ tha!
Thế nên... tình yêu àh…ngủ ngoan trong lòng em nhé…dù chẳng được rộng lượng , cũng chẳng mấy khoan dung!
Em xin lỗi vì chỉ biết mỗi yêu và tin, vì đã chẳng biết làm thêm điều gì khác…nhưng tình yêu này…cứ thế thôi…ở yên đây…đừng chết!

Wednesday, June 2, 2010

Reborn

I've been keeping all the ideas for this entry for a long time. Now, I don't know if I can still remember anything to write about it. Why "reborn"? And who or what is reborn? Let's just say that I'm feeling something new inside of me. Perhaps, I am reborn???!!!

I finished my last paper yesterday and my brain is going into overdrive again. It seems that I can never shut myself down for more than 24 hours. I need to do something, anything, especially when I have all the time in the world right now. Otherwise, I'd feel so guilty that I let all these invaluable moments pass away. I had my luggage packed today although I'm not leaving until next Wednesday.



Packing is always my favourite activity of the day. Hang on, it's not usually what I love to do, I normally pack in 5 minutes or so before a trip. Packing to move, nevertheless, means tidying up, rummaging all the corners of the room and of course facing something I think I have thrown away. It gives me the feeling of a fresh start coming along with tiredness.

I came across all the stuff from my old love in the UK. I used to keep those cards, letters, gifts, etc around after breaking up merely to remind me of a good time I'd had. I wasn't even afraid of looking at them immediately after we said goodbye. I moved on quite quick or I wasn't really into it, somehow. Heartless, I'd say. But this time, I kept them away and only looked at them today when I was packing. I smiled and put them all in my bags. I'm gonna bring everything back home and keep them in a box so that I can remember how much love we've had back then. Today, I feel something new is coming.

I'm the one who often waits for a sign to start something. It's not that I'm passive and leave everything to what we call "fate" or "destiny". I used to look back and see if there was a sign after making a decision. I believe that. However, there're other things which may counteract the signs, which gives us no choice but a rational decision.

Is it too soon? Is it appropriate? What is the opportunity cost? Tons of things begin to shower me. I've seen the signs. I just didn't believe them. I don't know what I will do next but what I know is this time I'd make make the decision which makes me happy instead of making everybody else comfortable and me only so so.